Ánh nắng bắt đầu chiếu vào ngôi nhà nhỏ, theo cách nói nào đó thì nó giống như một tịnh thất, căn nhà lợp ngói với tường được sơn màu xanh, qua cửa sổ nhỏ bằng gỗ, ánh sáng bắt đầu khiến căn nhà sáng lên. Ngay giữa căn nhà, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi bất động trước bàn thờ, mắt ông nhắm hờ, hơi thở nhẹ nhàng theo từng chu kì đều đặn. Bàn thờ chỉ treo duy nhất hình tượng Phật, trên bàn có 3 chung nước nhỏ. Ngoài sân tiếng chim sâu kêu ríu rít từng hồi hối hả, trời bắt đầu sáng.
Theo thói quen hàng ngày từ 20 năm nay, ông vẫn dậy sớm vào lúc 5h sáng và ngồi thiền cho tới 7h, lúc bắt đầu là mọi thứ yên tĩnh cho tới khi có tiếng chim sâu thì ông biết rằng trời đang gần sáng. Ông sẽ bắt đầu một ngày mới, một ngày an tĩnh như bao năm qua, tuy nhiên hôm nay ông cảm nhận thời điểm của mình đang tới gần, ông nghĩ rằng đã tới lúc quyết định.
Trong tâm trí không gợi lên một ý tưởng nào, tâm bình lặng như mặt hồ, một niềm vui an tĩnh tràn ngập. Trong tâm khởi lên một sức mạnh thiền định mạnh mẽ, ông cảm thấy vô cùng tự tin, không một thứ gì có thể khiến ông sợ hãi, mọi thứ xuất hiện và biến mất đều không làm tâm trí ông dao động. Ông không còn bất kì sự nghi ngờ nào nữa, không khỏi lên bất kì sự ham muốn cho dù là nhỏ nhất cho tới mức độ tinh tế nhất. Ông hoàn toàn buông xả các ý niệm. Mọi thứ đều sáng rõ và chỉ thuần một sự trong sáng.
Ông đã quyết định sẽ nhập diệt trong 7 ngày tới, trong sự tĩnh lặng một ký ức bỗng nhiên hiện lên một hình ảnh nhạt nhòa. Hình ảnh một cô gái hiện lên rõ dần, cô gái ấy mỉm cười nhẹ nhàng.
------------------***---------------
Ông bước ra cửa và đi đến gần một tòa tháp nhỏ, cạnh tháp là một ngôi mộ, ông lấy chổi quét sơ đám lá xung quanh mộ và tháp, cạnh bên tháp là hai cây sala, cây bắt đầu vào mùa trổ hoa, ông nhìn vào cánh hoa và nhớ rằng ông và vợ từng chụp hình cạnh hoa sala. Ông nhìn vào ngôi mộ và chợt cảm thấy một sự ấm áp và trìu mến dịu dàng. Ông đã bên vợ cho đến giây phút cuối cùng của bà, và giờ đây sắp tới lượt ông. Ông đã sắp sếp để có thể ra đi một mình bên cạnh mộ của vợ, những người con và cháu đều mong muốn ở cạnh ông vào phút cuối nhưng ông từ chối. Ông muốn giây phút cuối cùng ông sẽ một mình và sẽ ra quyết định cuối cùng.
------------------***---------------
Những vấn đề không tự sinh ra và cũng không tự mất đi, đừng cố gắng lãng quên nó, nó vẫn ở đó, việc có thể làm là hiểu rõ bản chất của nó, biết được nguồn gốc khởi sinh và cách hoại diệt sẽ như thế nào.
------------------***---------------
Ông vào tòa tháp và tòa tháp bắt đầu đóng cửa, bước đầu tiên của quá trình bắt đầu. Ông ngồi giữa tháp, ánh sáng từ đỉnh tháp soi sáng trên đỉnh đầu của ông. Ông nhắm mắt hờ và bắt đầu nhập định, với mỗi hơi thở đều đặn, những ý niệm trong tâm ông bắt đầu lắng đọng, từng hơi thở ra vào như tiễn đưa tất cả ý niệm. Mọi nhiệm vụ trong đời sống này ông đều đã hoàn thành, từng hơi thở như tổng duyệt lại cả cuộc đời ông. Ông đã sống trọn vẹn với gia đình, đã tiễn đưa vợ ông ra đi một cách bình yên và thoải mái nhất, vợ ông qua đời với niềm tin mãnh liệt và trong sáng, bà đã đạt được hạnh phúc trọn vẹn như ông. Ông đã trao truyền tất cả hiểu biết cho những đứa con, chúng sẽ tiếp nối con đường ông đi. Dòng sông ý niệm bắt đầu chậm lại, cho đến lúc ngưng bặt như mặt hồ không gợn sóng, một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn hơi thở ra và vào, tâm ông bắt đầu rộng mở, một niềm vui an tĩnh tràn khắp không gian. Lằn ranh phân biệt mọi thứ bắt đầu tan biến, tâm ông bắt đầu hòa vào xung quanh, mọi sự phân biệt âm thanh, màu sắc, ý niệm đều tan biến một cách triệt để, một sự nâng cao của tâm thức bắt đầu bay lên một cách nhanh chóng. Tư tưởng bắt đầu tan biến, không còn sự phân biệt bất cứ tư tưởng nào nữa, không còn bất kì tư tưởng nào khởi lên, thời điểm quyết đinh đã tới, tiến tới cánh cửa còn lại hay quay lại. Khi câu hỏi này chợt nảy ra, hình ảnh nụ cười của cô gái lại xuất hiện. Các tiến trình bắt đầu trở lui, theo kinh nghiệm của mình, ông biết là mình không nên can thiệp vào tiến trình này, thay vào đó ông nhìn vào hình ảnh đó để hiểu vì sao nó lại xuất hiện.
------------------***---------------
Khung cảnh
thay đổi, một gian phòng làm việc với những con người cắm mặt vào màn hình máy
tính, một người đàn ông đang miệt mài gõ bàn phím và chăm chú vào màn hình. Tuy
nhiên anh ta thỉnh thoảng vẫn đưa mắt nhìn về phía trước, bên kia vách ngăn
thấp, có một cô gái ngồi đó bỗng nhiên quay mặt nhìn anh và mỉm cười. Thoáng
chút bối rối, anh quay lại công việc mà câu hỏi vì sao vẫn đeo bám.
------------------***---------------
Trên một
khu vườn nhỏ, ánh nắng mặt trời như thiêu đốt giữa mùa hè, một người đàn ông
đang đi kiểm tra những gốc cây ăn trái, máy bơm nước vẫn hoạt động rồ rồ, từng
vòi nước phun đều đặn vào gốc cây. Anh kiểm tra tới khoảng đất trồng rau, nhìn
vào đám cỏ mọc lẫn vào rau mà anh ngao ngán, cỏ vẫn nhiều hơn rau. Ngồi xuống
để nhổ cỏ, anh nhìn từng chồi non trong đám rau, chu kì sinh diệt vẫn đang nối
tiếp, những đám cỏ được nhổ đi để nhường chổ cho những cây rau, những cây rau
cắt đi sau đó lại đâm chồi mới. Anh cảm thấy tâm trí nhẹ nhàng hơn sau những
năm tháng làm việc vất vả và căng thẳng. Anh hiểu rõ mục tiêu của cuộc đời
mình, anh biết phải làm gì để đạt mục đích, anh cảm thấy thời gian của mình
không đủ. Nỗi lo cho cuộc sống đời thường vẫn chiếm nhiều thời gian trong ngày
của anh, anh cảm thấy có lỗi nếu dừng làm việc quá lâu. Điều khiến anh hài lòng duy nhất là biết rằng
mình vẫn đang trên đường bước đi vững chắc, trên con đường đó anh biết mình sẽ
không bao giờ trở lui.
--------------------****-----------------
Ngồi ở góc
vườn và nghe câu chuyện cổ, tâm trí anh đang hướng về những khoảng thời gian xa
xưa, anh dần hiểu những khả năng đặc biệt của mình. Những kí ức và hình ảnh rời
rạc, thực tại và quá khứ, vào thời xa xưa anh biết mình từng giàu có như thế
nào, tuy nhiên khi có mọi thứ vật chất nhiều nhất, anh vẫn cảm thấy không thỏa
mãn. Vật chất cho dù quý giá đến mấy vẫn là thứ không bền chắc, nó không làm
cho anh cảm thấy vui bền lâu. Khi nghe câu chuyện về các vì vua, anh nghĩ mình
không thích phải đứng trên hay ra lệnh cho ai đó, anh thích tự do để tìm niềm
hạnh phúc đơn giản và bền chặt
Nhận xét
Đăng nhận xét